Hồi ức một thời game online: Xác lập chỗ đứng trong giang hồ

Hồi ức một thời game online: Xác lập chỗ đứng trong giang hồ (kỳ 2)

Ngày gia nhập bang hội đó, tôi bắt đầu có bạn trong bang, bắt đầu tìm hiểu game, và bắt đầu ý thức được thân phận nhược tiểu của mình. Trong server này, tôi chơi game muộn hơn mọi người rất nhiều.

Tôi bắt đầu cày để tăng chiến lực.

Đồng ý muốn mạnh phải cày. Nhưng tôi không thể cày suốt đêm suốt ngày như những game thủ khác. Tôi còn công việc phải làm, còn gia đình vợ con phải quan tâm chăm sóc. Không cày nhiều được thì… mua. Vậy là tôi bắt đầu tính toán. Tôi tính xem thời gian tôi bỏ để cày lấy được một cái gì đó trong game so với thời gian bên ngoài tôi đi làm kiếm tiền mua nó như thế nào? Tôi thấy bỏ tiền ra rẻ chán. Rẻ hơn rất nhiều so với việc mình bỏ thời gian công sức ra cày. Thế là tôi bắt đầu ném tiền mặt vô game. Chà credit bất tiện, tôi mò cách thanh toán qua paypal. Hồi đó chưa xài paypal bao giờ, nên paypal cũng phải mày mò tập dùng.

vs.jpg

Những nhiệm vụ game bắt buộc người chơi phải làm thì tôi làm. Làm hào hứng nữa. Chơi mà. Những gì có thể mua được, tôi bỏ tiền mua tất. Không mua được, tôi thuê người kiếm, trả công họ bằng những món đồ trong game họ không muốn bỏ tiền mặt ra mua. Tiết kiệm sức và thời gian hơn việc đi cày rất nhiều. Rất nhanh chóng, xoay xung quanh tôi luôn là một đống người làm thuê. Và tôi cũng nhanh chóng trở thành một kẻ kha khá có… máu mặt trong server, dù rằng tôi còn xa mới đủ trình để leo lên hàng top. Tôi vào game sau khi server đã mở ra cả tháng và những game thủ đứng top trong server họ bỏ tiền chơi nhiều hơn tôi nữa. Họ… đua top.

Tôi ném tiền vô trong game chỉ để thỏa mãn cảm giác lúc chơi game thôi. Không chơi thì thôi. Đã chơi… không thể yếu.

Tôi cũng trở thành một nhân vật được các bang hội khác câu kéo. Đại để, nhìn binh khí tôi mang trên người, ai cũng phải đánh giá đây là một nhân vật, tuy le-vồ hơi thấp, nhưng… rất có tương lai. Cho tới tận khi mở bang riêng người Việt, tôi không hề đổi bang, dù bang của tôi không phải là mạnh nhất. Còn cái thằng ngày mới vô game tôi hằn thù, suốt ngày đuổi giết đâm chém, tôi đã quên tuột nó tự lúc nào. Nó không còn ở đẳng cấp có thể so sánh với tôi. Sau này lúc nó rời game, tôi cũng không để ý và không biết. Khi đột nhiên nhớ, hỏi mọi người trong bang là thằng đó đâu, thì mọi người bảo nó đã bỏ game cả tháng.

Tôi không đổi bang, vì bang này đã bảo vệ tôi ngay từ những ngày đầu chơi game. Còn nữa, bang mạnh thì bang hội chiến thường được thưởng nhiều hơn, mà những game thủ chơi game bằng tiền như tôi, phần thưởng trong mỗi lần bang hội chiến chả là cái gì cả. Tôi thấy… đầu quân sang bang mạnh chỉ vì phần thưởng, cảm giác giống như mấy thằng xu nịnh. Mà các bang hội mạnh nhất thì mấy gã cầm đầu thường kiêu căng hống hách lắm.

Một thời gian tôi chơi game, le-vồ nâng cấp dần dần. Chiến lực cũng lên theo. Chiến lực của tôi không địch lại đám đứng top server nhưng luôn là đỉnh trong lớp le-vồ tôi đang đứng. Binh khí, quần áo, giày dép, trang sức, đồ chơi, thú nuôi của tôi luôn hạng nhất, không hề kém gì đám top. Mở bảng thông tin nhân vật của tôi ra, một màu đỏ ối tất cả các loại binh khí và một màu vàng rực lóa mắt chi chít các loại sao. Bùa, phù chú cứ khi chiến là tôi ném ra, không hề thương tiếc. Tiền mua bùa và phù chú tôi ném ra khi chiến đấu còn nhiều hơn tiền thưởng chiến thắng. Xài hoang như một thằng phá gia chi tử. Tôi chém gục những kẻ le-vồ cao hơn tôi 10 đến 15 cấp là chuyện hết sức bình thường. Đơn giản là tôi toàn chơi… đồ xịn. Tôi xác định chơi cho vui mà tiếc làm quái gì chứ?

Thời điểm đó, điểm hay là số tiền tôi ném vô game để chơi vẫn còn rẻ hơn chán so với chi phí tôi đi nhậu nhẹt bù khú bên ngoài với đám bạn bè hay đồng nghiệp. Điểm dở là cả một thời gian dài sau khi bắt đầu chơi game tôi ít hẳn chuyện giao lưu với bạn bè ngoài cuộc sống. Nhậu nhẹt, cafe với bạn bè, tôi toàn trốn.

Trong game, tôi giàu, nhưng tôi không bị ghét. Tôi không huyênh hoang hống hách trịnh thượng. Tôi sẵn sàng giúp người chơi khác trong game không cần báo đáp. Trong game thường kẻ mạnh mới có điều kiện và khả năng giúp đỡ kẻ yếu. Tôi không chỉ giúp anh em trong bang mà sẵn sàng giúp đỡ vô tư vô vụ lợi những người chơi khác ngoài bang, ở các bang hội khác. Công việc của bang tôi tận tình và trách nhiệm, không đặt việc đòi hỏi chia quyền lợi lên hàng đầu như tuyệt đại bộ phận người chơi bình thường khác khi tham gia một bang hội. Tôi luôn đóng góp tài nguyên xây dựng cơ sở hạ tầng bang nhiều hơn nghĩa vụ. Khi có xung đột trong bang, tôi thường là người đứng ra hòa giải thấu tình đạt lý. Cũng có thể một phần vì tôi lớn tuổi, trầm tính hơn anh em bang chúng khác. Nhưng một phần lớn hơn là những quyền lợi trong game đến từ bang hội như thế, với tôi, đều có thể dùng tiền mua được. Tôi không cần tranh giành cấu xé.

Một chuyện khá buồn cười là tôi lấy tên vợ làm tên nick chính trong game. Vợ tôi tên Phương Anh. Trong game ấy, ở cái server ấy, nick PhuongAnh sau này đã một thời là một nick-name lừng lẫy, thống trị tuyệt đối, vô địch tuyệt đối trong các loại vô địch. Đánh cá nhân liên server, nick PhuongAnh cũng là một nick sừng sỏ, thường xuyên đứng top các vòng đấu cuối cùng. Đánh liên server ngang ngửa nick của tôi, ăn qua ăn lại, tính ra cũng chỉ vài mạng. Lúc tôi rời game thì game đó còn chưa có bang hội chiến liên server. Sau này tôi có nghe nói có mục đó. Ngay từ hồi đó, mấy đứa chơi cùng người nước ngoài đã mò mò dịch online để dịch nick của tôi từ Tiếng Việt ra tiếng Anh. Tụi nó tra chữ Anh là Mr., còn chữ Phuong nó tra thành chữ Phú Ông, nghĩa là người đàn ông giàu có. Và trong game tôi có biệt hiệu Mr. Rich từ hồi đó. Vợ tôi có biết điều này không nhỉ?

Rồi tôi quen được vài mạng người Việt cùng chơi trong server ấy. Tụi tôi liên kết và đoàn kết với nhau, thành một thế lực nho nhỏ, dù ở bang phái khác nhau nhưng người ngoài ít nhiều kiềng mặt. Chính xác là có bốn mạng người Việt tất cả. Đều khá mạnh. Trong server ai cũng hiểu, đụng vô một trong bốn đứa tức là đụng cả bốn đứa. Bốn đứa tụi tôi, có ba nam, một nữ. Một mạng ở Mỹ, một mạng ở Đức, hai mạng ở Việt Nam nhưng ở hai thành phố cách xa nhau mút chỉ.

Bắt đầu có thực lực, có thế lực riêng, có thương hiệu uy tín cá nhân riêng, tụi tôi manh nha tư tưởng tách ra, lập bang hội mới, xác lập địa bàn cá nhân đám người Việt.

Lúc đó nhóm tụi tôi còn chưa có tham vọng nhất thống giang hồ.

Tuấn Ngọc

Previous
Next Post »