Hồi ức một thời game online: Con đường đến với game online (Kỳ 1)

Câu chuyện chơi game của tôi khởi đầu cũng khá hài hước. Khi đó, tôi đã hơn 30 tuổi, đang làm quản trị trung cấp một công ty nước ngoài. Trước đó lâu lâu tôi cũng chơi game nhưng chỉ chơi trên desktop, chưa từng chơi game online và chưa bao giờ nghiện game.

Một lần, mấy thằng em nhân viên của tôi vì ham game online quên lịch làm việc, làm hỏng việc, gây ra một số phiền toái nhỏ cả team chúng tôi mất thời gian khắc phục. Tôi điên lắm. Xử lý hậu quả công việc xong, tôi lôi mấy thằng em ra mắng té tát. Mắng tụi nó từ cả hai vai trò: Vài trò của thằng anh lớn tuổi từng trải hơn với mấy thằng em và vai trò của một thằng sếp quản lý trực tiếp với đám nhân viên vi phạm kỷ luật. Một trong những nội dung chính mắng mỏ là: Game online chỉ là một thứ vô bổ, có hại, đốt phí tuổi thanh xuân của mấy đứa thôi. Hãy để thời gian tập trung vô rất nhiều công việc hữu ích khác.

Game thủ phiêu lưu ký (III)

Mắng tụi nó đã đời, tôi về phòng làm việc riêng của mình và… vẫn còn giận. Tôi mở Internet, gõ từ khóa Game Online, click vô một link gần nhất. Một game quốc tế hồi đó cũng khá đình đám của nhà phát hành dịch vụ game hàng top 5 trên thế giới. Tôi sẽ không nói tên nhà phát hành hay tên game tôi chơi vì thực sự hồi còn chơi game, tôi có nhiều bè bạn trong game, sống và chơi rất tốt với nhau. Và sau này tôi đã là thằng thẳng thừng bỏ bạn mà đi, bỏ tất cả, rời đi không một lời từ biệt. Cho tới bây giờ, tôi vẫn cảm thấy đó là điều không tốt.

Quay lại thời điểm đó, thực ra lúc đó tôi chỉ định chơi thử một game xem game online nó thế nào mà mấy thằng em nghiền tới mức như thế?

Game thủ phiêu lưu ký (II)

Tiếng Anh khá tốt, không có rào cản ngoại ngữ, tôi đọc hướng dẫn của nhà phát hành và nhanh chóng tạo lập một account. Tôi chơi thử vòng vòng, làm mấy nhiệm vụ cá nhân ban đầu vớ vẩn. Mấy le-vồ đầu lên vù vù. Tôi vẫn hời hợt lắm, chả thấy thú vị gì. Chả hơn gì mấy game vớ vẩn trong máy tính của tôi.

hoi-uc-mot-thoi-game-online-con-duong-den-voi-game-online-ky-1

Tôi chỉ định chơi thử một game xem game online nó thế nào mà mấy thằng em nghiền tới mức như thế?

Tôi đang làm nhiệm vụ nghịch ngợm giết thời gian trong sở làm, bỗng nhiên có một gã player đột ngột tập kích từ phía sau tôi, chém tôi gãy cổ. Gã mạnh hơn tôi. Chém tôi xong, gã cười híc híc bỏ đi.

Tôi cũng không lấy làm giận dữ gì lắm, nhưng tôi tò mò mở thông tin cá nhân của gã ra. Rồi tôi tò mò đọc các loại hướng dẫn của nhà phát hành game. Và tôi phát hiện ra… chỉ cần tôi bỏ 0,5 USD, tôi có thể… bóp chết cái thằng ấy.

Thế là tôi lấy thẻ credit card, chà card 10 USD, vô trong game mua một ít đồ nâng cấp binh khí. Xong tôi… đi tìm cái thằng đó. Tôi chém chết nó. Rồi tôi cứ thấy nó ở đâu là tôi rượt. Nó thì cứ nhìn thấy tôi là bỏ chạy. Tôi hằm hằm đe dọa trên World Chat: “Thằng xxx, mày cứ ở lỳ trong thành đi. Đừng có mà thò mặt ra ngoài. Thò mặt ra ngoài, tao chém mày chết” .

Cảm giác của tôi lúc đấy rất đắc thắng.

> Game thủ phiêu lưu ký (I)

Thời điểm đó, trong game tôi đơn thân độc mã, chơi tò mò cho vui, nạp thẻ chém thằng kia cho bõ ghét tội nó “cắn trộm” tôi, chứ nào có nghĩ gì sâu xa đâu chứ? Nhưng thằng kia là thành viên của một bang hội. Nó kéo bạn bè trong bang nó ra chém lại tôi. Rồi tôi liên tục bị chém, đi đâu cũng gặp kẻ thù. Tôi là game thủ mới, chiến lực yếu xìu, đánh sao lại mấy đứa chơi trước tôi cả tháng. Thế là lúc chơi, cứ thấy cái tên cái bang hội khỉ gió đó trên đầu mấy đứa lang thang ngoài đường là tôi chạy trối chết. Nguyên cả một buổi chiều, lúc nào tôi cũng ru rú trong thành. Cứ thò mặt ra ngoài là có thằng rình sẵn, chém gãy cổ.

Tôi điên máu. Tôi phải tìm một bang hội để nương thân, để không bị chém sảng. Có một bang hội mới thành lập đang chiêu dụ thành viên. Tôi đăng ký gia nhập ngay bang hội đó. Và cái sự nghiệp chói sáng trong game của tôi bắt đầu như thế.

Tuấn Ngọc

Previous
Next Post »