Một lần, tôi đang ngồi ăn cơm bụi thì thằng em gọi điện thoại. Tay đang cầm muỗng, nĩa, miệng nhồm nhoàm nên tôi lười cầm điện thoại nghe chỉ bật loa ngoài vừa ăn vừa nói chuyện.
- Anh Tuấn em kẹt cần mua mấy món đồ gấp. Anh còn tiền không, cho em mượn khoảng 250 triệu?
- Ờ…vậy hả? Tài khoản anh còn khoảng 280 triệu. Mày cần gấp ngay à?
- Vâng. Ném cho em 250 triệu đi.
- Để tí về anh chuyển cho. Anh đang ăn cơm bên ngoài.
- Em cần gấp lắm anh chuyển ngay đi hay anh đưa tài khoản em tự lấy.
- Cũng được. Mày ghi lại mật mã tài khoản này: *&^#^*&. Đừng có lấy hết nhé! Để lại cho anh vài chục, anh còn dùng nữa.
- Vâng! Em không lấy hết đâu. Chắc khoảng một tuần em trả anh thôi.
- Ừ! Cũng không gấp gì. Vậy nhé! Bye!
Kết thúc mẩu đối thoại, tôi thò ngón tay ấn nút ngắt máy rồi tiếp tục cắm đầu vô đĩa cơm. Bỗng tôi có cảm giác là lạ. Hóa ra, dù tôi nói chuyện không lớn tiếng lắm, mấy người ăn cơm bụi xung quanh tôi vẫn nghe rõ hết mẩu đối thoại và đang tò mò nhìn tôi.
Tôi có cảm giác ngài ngại nên ăn thật nhanh, kêu chủ quán tính tiền, rồi vội vã về lại văn phòng làm việc.
Câu chuyện này xảy ra mấy năm trước khi tôi đang cắm đầu miệt mài chơi… game online. Khi đó tôi còn là một trong trong những trùm danh tiếng lừng lẫy nhất của một server hùng mạnh nhất trong một game online tên tuổi.
Tuấn Ngọc