Bạn gái tủi thân khi tôi làm net cỏ

Tôi tên Duy năm nay 21 tuổi làm net gần được hai năm. Tôi nghĩ mình đã sai lầm khi bước vào con đường kinh doanh này khi kinh nghiệm non choẹt. Trong hai năm tôi đối mặt với biết bao nhiêu loại người khác nhau: tử tế có, dặt dẹo có, già có trẻ có. Nhưng quán tôi đa số là thanh niên đồng lứa hoặc hơn tôi ba đến bốn tuổi.

Con đường kinh doanh lấy đi của tôi nhiều thứ như Sức khỏe, giảm trí nhớ hay bị quên, thời gian, danh tiếng gia đình, tiền bạc, các mối quan hệ.

Hàng ngày tôi phải đối mặt với khói thuốc lá của khách, rồi thức đêm muộn. Đôi khi khách về lúc nửa đêm hoặc 3h sáng. Những lúc vừa đặt lưng nằm lại có khách gọi mở cửa nên lúc nào ngủ cũng không đủ giấc. Ngủ trưa giờ thành xa vời từ lúc tôi bắt đầu làm net.

Tôi cũng bị giảm trí nhớ và hay quên vì suốt ngày làm việc với tiền lẻ. Nhiều lúc đang chơi Liên Minh Huyền Thoại, khách có người gọi nước, gọi thuốc, nạp tiền, khách gọi mì tôi quên không ghi sổ sau phải hỏi lại. Đôi khi chìa khóa để đâu cũng không nhớ. Có lẽ tôi đã bị đãng trí.

ban-gai-tui-than-khi-toi-lam-net-co
 

Làm net cũng lấy đi của tôi thời gian. Nhiều lúc ngồi mãi không có khách nhưng cầm bát cơm lên ăn lại bị gọi. Bạn bè cũng trách mình xa lánh vì không đi chơi cùng. Người yêu cũng tủi thân vì thời gian gặp cũng khó khăn. Cô ấy cũng buồn trong những lần đi chơi hiếm hoi dịp lễ hội. Nhưng biết làm sao vì công việc của tôi nó vậy.

Danh tiếng gia đình cũng bị ảnh hưởng vì định kiến quán net là nơi tụ tập các tệ nạn xã hội. Ở quê tôi phụ huynh luôn cấm con cái ra quán net. Thực ra chơi game cũng không xấu như họ nghĩ chỉ vì trẻ con chưa hiểu tác hại nên chơi quá nhiều. Trẻ em giờ đâu còn chơi bi, bắt nịt, đánh quay, đá bóng bằng bưởi như chúng tôi hồi xưa.

Những phụ huynh hiểu biết khi đến thì nhẹ nhàng: “Cháu ơi cho cô tìm nhờ cháu cô tí”. Nhưng cũng có phụ huynh đến là làm loạn quán, hét mắng đánh chửi con ngay tại quán. Đôi khi còn nói đầy hách dịch: “Tao cấm mày không được cho nó vào quán nữa”.

>>> Xem thêm tâm sự của chủ quán net cỏ Đức Duy

Tiền bạc là vấn đề đau đầu nhất của tôi. Vì còn trẻ chưa vợ con, quán lại toàn thanh niên nên tôi khá thoải mái chuyện tiền nong, cho chơi thoải mái ghi sổ đến lúc báo thì ai cũng ngớ người ra. Khách ở gần còn đỡ những khách xa nợ năm, sáu trăm nghìn đa số mất tích hoặc sang quán khác. Cũng có khách nợ tầm đó đi làm về là trả hết. Những  hiếm lắm. Nhiều đứa cũng tiêu tiền mồm. Nhiều khách cứ báo nạp tiền gọi dịch vụ xong chuồn lúc nào không biết, khách quen nợ không biết đến bao giờ mới trả.

Rồi có những quán trước mình cũng chơi nhưng từ khi tôi làm net thì nhìn nhau hằm hằm sát khí. Có người cũng mỉm cười nhưng chỉ bằng mặt chứ không bằng lòng. Các quán luôn làm giá, lúc 1k/1h hoặc 2,5k/1h.

Cũng vì cả nể nên hai năm làm net tôi chưa thu lại được vốn. Làm quán net chẳng sung sướng như người ta vẫn nghĩ, với net cỏ lại càng khó hơn.

Đức Duy

Previous
Next Post »